Người Trung Hoa bị Đảng Cọng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đe dọa qúa nhiều. Sự sợ hải đó la kết quả của nạn độc tài của ĐCSTQ, mà nó kéo dài hơn sáu thâp niên. Tưởng chừng như nhiều chính phủ các nước dân chủ bên tây phương cũng bị tấn công bởi sự sợ hải ĐCSTQ.
Một vài viên chức chính quyền, đặc biệt, không dứt khoát ư kiến về ĐCSTQ. Ngay cả trong ṿng bạn hữu, khi nói tới đè tài gay cấn, một vài giới chức yêu cầu tắt máy điện thoại cầm tay, trước khi thật sự đi vào cuộc thảo luận nghiêm chỉnh.
Phải chăng các viên chức này sợ ĐCSTQ, bởi v́ họ thiếu hiểu biết về chúng nó? Không. Thật sự, nhiều vị ấy biết rất nhiều về ĐCSTQ. Vậy th́, cái ǵ làm cho họ sợ ĐCSTQ?
Có phải v́ họ xin ĐCSTQ ân huệ kinh tế,chính trị mà họ bị bó tay? Điều này có thể đúng, nhưng không phải là nguyên nhân chính. Ví dụ, chính phủ Mỹ có thể xin ân huệ của các nước Tây phương, nhưng vẫn không sợ nói lên khi có chuyện chẳng hay xảy ra.
Không thể động tới tôi được
Ở xă hội tây phương, cảnh sát là lực lượng phụ trách bảo vệ luật pháp, ngăn chận bọn du thủ du thực. Nhưng với Trung Quốc, ngay cả các lảnh tụ tây phương biết rằng ĐCSTQ hành sự như bọn du côn, không có cơ quan bảo vệ luật pháp can dự và không có trông cậy vào bồi thường qua ṭa án. Bọn côn đồ đó muốn làm ǵ th́ làm. và nếu có ai kêu cứu, chẳng có ai giúp đở họ. Rơ ràng là các giới chính quyền tây phương hành động rất dè dặt, cố nén giận trước những ân huệ mà họ nhận được, thay v́ bày tỏ sự phẩn nộ đối với ĐCSTQ.
ĐCSTQ lợi dụng sự sợ hải đó, càng tỏ ra vô liêm sĩ, triệt để khai thác mọi hoàn cảnh.
Báo The Sydney Morning Herald mới xuất bản bài tựa đề "Giấc Mộng TQ của Murdoch Tan Vở", Bruce Dover, nguyên Giám Đốc Phát Triển Kinh Doanh Á Châu, nói về thua lổ ít nhất 1 tỷ Mỹ kim, một nửa số vốn đầu tư tại thị trường truyền thông ở TQ của Murdoch. Sự thành công lớn lao của Murdoch trên các thị trường truyền thông Âu châu, Hoa kỳ, và Úc châu không thể chuyển dịch thành ra sự thành công tại những thi trường truyền thông ở TQ, chắc chắn là do khả năng của ông không có được ưu thế trước sự bức chế của bỏn du côn.
Ví dụ Murdoch là ví dụ về một người phương tây sa vào cạm bẩy của ĐCSTQ. Dĩ nhiên, ĐCSTQ không ngần ngại đưa bọn côn đồ của chúng ra hải ngoại để làm những công tác tấn công cá nhân. Mới đây, nhiều nữ nhân viên ṭa Tổng Lảnh Sự TQ viết thư cho chính phủ Hoa kỳ nhục mạ Pháp Luân Công, kêu gọi đừng đi xem tŕnh diễn của Đoàn Nghệ Thuật Thần Truyền. Chính quyền Hoa kỳ không có cách nào hữu hiệu để đối phó với những hành vi vô liêm sĩ ấy, chỉ c̣n cách là quẳng những lá thư ấy vào sọt rác. Báo cáo cho ai? Không ai buộc chính phủ TQ phải trách nhiệm về những hành vi ngang tàn ấy.
Giải giới bọn côn đồ
Có một cách hữu hiệu để đối phó với chính phủ TQ, dầu ngựi Tây phương thấy không thoải mái với cách này. Bước tiến trước nhất là phải hoàn toàn vạch trần những hành vi của bọn côn đồ. Những người sống dưới chế độ độc tài có thể nhận thức được sự hữu hiệu của bưóc đi trực tiếp này.
Làm công việc cảnh sát và kiện tụng không được gí. Những ǵ cần làm là công bố bằng chứng về bọn du côn. Mọi người cần phải đồng ư làm theo, hầu phơi trần sự thật về bọn du thủ du thực. Toàn thể xă hội cần phải hiểu và nói ra những sự vi phạm của chúng.
Dù bước tiến này không hoàn toàn thích hợp với văn hóa các nước dân chủ tây phương, nó là một phương pháp hữu hiệu nhất để đối phó với ĐCSTQ. Càng phổ biến nhiều, những hành vi của chúng càng có khuynh hướng giảm bớt tính chất của một tên du côn mà nó biết cách để chạy trốn.
ĐCSTQ có câu nói "Tao là tên vô lại, vậy tao c̣n phải sợ ai? Biết như vậy, những chính phủ liên hệ cần chia xẻ, bổ túc cho nhau, và học hỏi nhau. Nếu mọi người đều phổ biến những hành vi đáng trừng phạt vè mặt luân lư của ĐCSTQ, thế giới chắc hẳn đă có cách kết thúc nó. Kết qủa, có thể là ĐCSTQ kính sợ những người lương thiện có lương tâm trong những xă hội dân chủ.
Click here to read the original article in Chinese